Sunday, September 14, 2008

Silent Risk

School Out

Ra mắt kênh truyền hình thuần Việt

Chú trọng khai thác các chương trình phục vụ đời sống vật chất và tinh thần người Việt, nhất là đối tượng thiếu nhi, kênh truyền hình VTC9 Let's Viet sẽ bắt đầu lên sóng từ ngày 27/9. Thời lượng phát sóng là 24/24.

Phó Tổng giám đốc Tổng công ty truyền thông đa phương tiện VTC Nguyễn Khả Dân cho biết: "Điều khiến nhiều người làm ngành truyền thông trăn trở là hiện nay, các kênh dành quá nhiều thời gian phát sóng các chương trình nước ngoài. Và bất hợp lý hơn, chưa đến 5% thời lượng sóng dành để phục vụ đối tượng thiếu nhi".

Xuất phát từ nhu cầu thực tế đó, VTC cùng Công ty cổ phần truyền thông đa phương tiện Lasta hợp tác để sản xuất kênh truyền hình VTC9, với slogan "Tinh tế một giá trị Việt". Nhà sản xuất mong muốn, đây là sản phẩm thỏa mãn được 3 tiêu chí: vì lợi ích cộng đồng; góp phần gìn giữ, bảo vệ, phát triển văn hóa Việt và phát triển nhân cách con người Việt Nam.

Thanh Vân và Bình Minh sẽ cùng xuất hiện trên kênh VTC9 trong vai trò dẫn chương trình. Ảnh: Anh Vân.
Thanh Vân và Bình Minh - hai diễn viên trong phim "Cô gái xấu xí" - sẽ cùng xuất hiện trên kênh VTC9 trong vai trò dẫn chương trình. Ảnh: Anh Vân.

Tính thuần Việt được thể hiện ngay từ bài hát dành riêng cho kênh này với tên gọi Thế là người Việt Nam (sáng tác Kỳ Phương). Cũng như vào đầu giờ phát sóng mỗi ngày, người xem truyền hình sẽ có ít phút thực hiện nghi lễ chào cờ trong tiết mục Let's Cafe - Đọc báo buổi sáng.

Các thể loại khác như giải trí, phim ảnh, đối thoại cũng là nơi để các nhân vật điển hình trong xã hội tâm sự và chia sẻ kinh nghiệm quá trình theo đuổi mục đích sống tốt đẹp. Đơn cử trong chuyên mục Let's Talk - Đối thoại, khán giả sẽ có cơ hội được nghe các văn nghệ sĩ mình yêu thích chia sẻ nhiều điều thú vị, như quá trình tự tìm tòi, luyện tập môn võ học khí công dùng đầu (Thiết đầu công) của chàng trai trẻ Nguyễn Quang Hiển, hay buổi sáng của cô gái xinh đẹp Bảo Lan (nhóm Năm Dòng Kẻ) bắt đầu lúc nào. Đặc biệt, mỗi ngày, VTC9 sẽ dành thời lượng 1 giờ cho chuyên mục Let's Kid dành cho thiếu nhi. Ngoài việc cung cấp thông tin, hình ảnh sinh động, vui tươi, trong mắt thế giới trẻ thơ, khám phá những chuyến đi, sinh hoạt thú vị cho tuổi nhỏ, Let's Kid còn đưa vào tiết mục Em muốn biết để tìm hiểu những vấn đề mà các khán giả thiếu nhi hay thắc mắc.

Điểm khác biệt của kênh VTC9 Let's Viet là mỗi ngày sẽ phát 2 tập phim mới, phục vụ đối tượng người lớn và trẻ em riêng biệt. Nhà sản xuất cũng bảo đảm, hơn 80% thời lượng phát sóng các chương trình sẽ do Việt Nam sản xuất.

Kiến Huy

Một ngày nhiều cảm xúc


Mình chẳng biết phải bắt đầu từ đâu để nghĩ về một ngày nhiều cảm xúc, có lẽ nên được kể từ sự lười biếng vậy.

Đã gần một tháng trôi qua, nó không ngờ lại bị mình bỏ rơi đến thế vì mỗi ngày ít nhất mình cũng ngắm nghía nó mấy lần. Năng lượng ngày một ít đi và nó dần cảm thấy xấu hổ khi bắt gặp một ánh mắt từ ai đó. Kiệt quệ và không thể hoàn thành nhiệm vụ để rồi từ ban đầu là hai, đến năm và hiện tại là mười lăm phút trễ… điều không thể chấp nhận nhưng đành bất lực. Thật ra, đối với mình chỉ đơn giản là một phép cộng cho mười lăm nhằm tiếp tục lười biếng cho việc phải lết đi mua pin mới. Và cũng chính nhờ như vậy nên dạo gần đây lại hay trễ hẹn đồng thời ăn cắp được vài phút từ mọi người xung quanh. Điển hình là hôm nay, 1.15 mình phải có mặt tại nhà anh M để cùng đi xe đến nhà tang lễ nhưng kẹt nỗi giật mình thức giấc lúc 12.30 và sau đó thì…

“Dậy đi cưng, hôm nay cần phải đi đúng giờ đó”
“Tí nữa đi mà, còn sớm quá, mới có 12 giờ 30 chứ nhiêu. Chuẩn bị 15’, vọt đến nhà anh M 10’”
“Trời ạ! 2 giờ là người ta xong lễ vì vậy 1.15 là phải có mặt tại nhà anh M để còn đi đến đó nữa chứ”
“Ừ! Biết…nhưng đang lười biếng quá…trưa CN mà…lăn lộn trên giường chút đi”
“Bó tay! Quên là đồng hồ trễ 15’ sao…12h45 rồi đó”
“Ờ! Rồi…5’ nữa”

Cuối cùng thì lết tới lết lui, đúng 1h20 mình có mặt và thế là đã chôm chỉa được mỗi người 5 phút, nghĩ lại thấy tội lỗi ghê. Hôm nay cũng không đủ quân đi lắm, chị H và L thì trốn với lý do kẹt công việc, vì vậy điểm danh chỉ có anh M, anh T, anh C, anh H và mình. Ban đầu mình cứ nghĩ là đi chiếc Zace của anh M, ai dè được đi chiếc xe Civic đời cũ của anh H. Thời buổi kinh tế khó khăn, nên vừa chui vô xe mình đã hỏi xe này chạy hao xăng không anh. Sau một hồi tìm hiểu thông tin, biết được xe này được bán rẻ cho anh H với giá 50tr nhưng sau đó phải bỏ thêm 50tr để sửa và trên xe luôn có 1 cái khăn ướt, dùng để lau cái sợi dây gì đó để không cho nó nóng, chứ không thì nằm đường, xe chạy được 100km với 10 lít. Mình nghĩ cũng hay, nếu là mình chắc cũng không đủ can đảm để mua xe như vậy, nhưng chắc vì anh chị ấy có đứa con nhỏ và chị N lại đang mang thai nên có xe hơi cũng tốt. Mình cũng muốn có 1 chiếc xe hơi cho dù hàng tháng phải bỏ thêm chi phí tiền xăng nhưng bù lại được an toàn cho gia đình là quan trọng nhất.

1.35 bọn mình bước vào thì mọi người đang làm nghi lễ đưa người con trai ấy đi hỏa táng tại nghĩa trang Đa Phước. Hôm thứ sáu vừa rồi bọn mình đã đến viếng, nhưng không hiểu sao lần này mình lại càng có nhiều cảm xúc hơn. Mình không hiểu tại sao lại vậy, có lẽ vì người con của thầy mình ra đi đột ngột và đáng tiếc trong lúc còn rất trẻ, có lẽ vì đã để lại một người phụ nữ đơn côi và 1 đứa con nhỏ xinh xắn chưa đến 1 tuổi, có lẽ vì lần đầu tiên mình thấy thầy và cô suy sụp đến như vậy, có lẽ vì thầy và cô không thể gặp anh ấy lần cuối vì ở xa, có lẽ vì khung cảnh và vì…

Theo lời thầy thì anh ấy bị suy kiệt rồi ra đi đột ngột và thầy cũng không muốn tìm hiểu lại nguyên nhân vì dù có làm gì chăng nữa, nó cũng sẽ gây nhiều đau lòng hơn là nguôi ngoai. Còn đối với mình, mình cảm thấy thật tiếc vì đáng lẽ ra sẽ không phải có tình huống xấu nếu biết chăm sóc và lo lắng cho sức khỏe. Mình cũng không rõ tại sao!

Mình không thể cảm nhận được nỗi đau của thầy nhưng khi mình thấy thầy suy sụp rất nhiều, mình nhận ra rằng, cho dù người con này đã từng có lỗi và tổn hại đến thầy bao nhiêu, cho dù thầy đã từng không nhắc đến anh ấy và không ở chung với anh ấy một thời gian dài, nhưng khi anh ấy mất đột ngột thì nỗi đau của một người cha là vô hạn.

Đừng để bao giờ mình phải hối tiếc vì điều gì, mình luôn tự nhủ như vậy!

Mình không thể cảm nhận nỗi đau của cô nhưng khi mình thấy cô khóc, mình nhận ra rằng nỗi đau của người mẹ khi con mất là vô bờ, là không có gì khỏa lắp nỗi vào lúc ấy.

Mình không thể cảm nhận nỗi đau của vợ anh ấy nhưng khi mình thấy cô ấy vật vã và đau thương, mình nhận ra nỗi đau của người vợ khi mất chồng thật sự vượt quá sức chịu đựng của một con người. Lúc ở nghĩa trang trước khi đưa anh ấy đi hỏa táng, chị ấy đã khóc thảm thiết và trong một lúc nghĩ quẩn, chị đã tự cắn lưỡi của mình để được đi theo anh ấy. May mắn là gia đình phát hiện kịp nên bế chị ấy ra khỏi chỗ đau thương đó và cấp cứu kịp thời. Trước đến giờ mình không hề có ý nghĩ gì về việc này nhưng bây giờ mình lại được chứng kiến, thật lòng lúc đó mình muốn quay đi, bịt tai lại để không nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận được những gì xảy ra chung quanh. Gia đình chị ấy kêu gọi bế đứa nhỏ lại để mẹ nó nhìn và có động lực để tiếp tục sống. Tiếng gọi ấy và những tiếng khóc như đang cào xé cảm xúc của mình! Mình không biết là nên tội nghiệp cho đứa bé vì chắc chắn nó sẽ không hình dung được khuôn mặt của cha mình, không cảm nhận được những thời khắc này khi lớn lên hay là mình nên mừng cho nó, vì thà như vậy để nó không phải cảm nhận nỗi đau mất cha, một nỗi đau khôn cùng.

Ngày hôm nay đã đem lại cho mình quá nhiều cảm xúc và mình sẽ không bao giờ quên được. Một điều chắc chắn là mình sẽ không để gia đình phải chịu những nỗi đau này, ba mẹ mình sẽ không và vợ mình cũng vậy!

Tất cả những nỗi đau sau này, hãy để mình gánh vác và chịu đựng! Chắc chắn là thế!

Saturday, September 13, 2008

Alone

Kẻ thứ ba - Liêm Trinh


TTCN - Chị ta buộc tội tôi là thủ phạm phá hoại tổ ấm gia đình của chị ta. Chị ta đay nghiến tôi là quân xỏ lá lưu manh lừa đảo, ngoài mặt lúc nào cũng ra vẻ hiền lành vô hại nhưng trong bụng một ruột điếm đàng ăn cháo đái bát bội nghĩa vong ân, ngay từ đầu đã toan mưu tính kế giăng bẫy và tìm cách xô cả hai vợ chồng chị ta vào bẫy.

Chị ta rủa tôi là loài mèo mả gà đồng cù bơ cù bất lang thang đầu đường xó chợ, ở đâu không biết đã bò vào nhà chị ta, ngấm ngầm mưu mô quyến rũ mê hoặc chồng chị ta. Chị ta mắng tôi là loại lẳng lơ xảo quyệt, là kẻ thứ ba đã cố tình chen vào ly gián, gặm nhấm, đầu độc tình cảm nồng nàn thắm thiết mà vợ chồng chị ta đã dày công vun xới.

Không đúng. Oan cho tôi, chị ta loạn trí mất rồi, phát điên phát rồ, nói năng lảm nhảm chẳng còn tỉnh táo. Các vị đừng để cho nước mắt của chị ta, những thống thiết nức nở, những xanh xao nhợt nhạt, đầu bù tóc rối của chị ta lay động lòng thương. Chị ta đơm đặt vu khống cho tôi đấy. Hoàn toàn vu khống. Các vị nghi ngờ tôi ư? Thế thì làm ơn hãy lắng nghe tôi kể lại toàn bộ sự thật nhé!

Vâng, tôi cam đoan chỉ kể toàn sự thật.

* * *

Tôi còn nhớ rất rõ hôm ấy là một ngày đầy nắng. Nắng rất đẹp. Những sợi nắng mong manh, óng ánh như tơ đan vào nhau khít khao thành một tấm lưới mỏng nhẹ, phủ lên khắp các đường phố nhà cửa một màu vàng bóng bẩy.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh. Người đàn ông râu ria, dáng vẻ bụi bặm. Anh bước thẳng đến đối diện với tôi, thận trọng đỡ lấy tôi và thật dịu dàng nâng nhẹ tôi trên tay. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang tôi với nhịp phập phồng rất nhẹ của những mao mạch đang thở dưới làn da mềm mỏng. Anh chăm chú ngắm nghía tôi trong lúc lắng nghe ông chủ tôi giới thiệu lai lịch của tôi.

Anh nhìn vào mắt tôi. Một luồng sáng lung linh nhè nhẹ đi xuyên qua tôi. Hình như tôi đã run lên, một rung cảm mơ hồ kỳ lạ không sao hiểu được. Hay có lẽ vì tôi được cấu tạo từ những tế bào nhạy cảm nhất, có tài ghi nhận những cảm xúc tinh tế nhất nên tôi đã nhận ra những dấu hiệu rung động đầu tiên từ mối giao cảm vừa nảy sinh giữa anh và tôi chăng?

Cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy chị ta. Chị kề sát bên anh, gần như lọt thỏm vào lòng anh, duyên dáng đáng yêu như một chú mèo. Căn cứ vào chất lượng và độ dày của thứ ánh sáng bao quanh hai người, tươi tắn trong trẻo và ánh vàng, tôi biết tình cảm của họ dành cho nhau đang thời kỳ đầy đặn sung mãn như trăng mười sáu.

Ông chủ vỗ nhẹ lên người tôi, thì thầm lời chào tạm biệt. Chính chị đã đưa tay sốt sắng đón lấy tôi, âu yếm bảo bọc tôi, hớn hở đưa tôi về nhà. Thái độ của chị lúc ấy quả thật rất thân thiện, thương yêu, thậm chí trân trọng nữa. Nào có ai ngờ cũng chính giây phút ấy, cả ba chúng tôi đã vô tình dắt nhau vào một cuộc cạnh tranh, một trận ganh đua giành giật đầy dằn vặt và xâu xé.

* * *

Đêm hôm ấy, bên cạnh giường ngủ của hai người, tôi nghe thấy những tiếng động đặc trưng khi một người đàn ông biểu lộ tình yêu với một người đàn bà. Đó là tiếng sột soạt của quần áo lặn vào chăn nệm. Là tiếng khúc khích của môi mềm vùi vào da thơm. Là tiếng lắc rắc của tơ tóc bối rối xoắn xuýt lấy ngón tay. Là nhịp điệu chuyển động của những đốt xương càng lúc càng nhịp nhàng dồn dập. Là tiếng róc rách của máu cuồn cuộn chảy dồn về tim, sôi nổi ào ạt rồi trầm lắng dịu dần. Tiếng va đập âm âm của cánh tay rơi xuống gối uể oải. Tiếng cóc cách rất nhẹ của toàn thân duỗi dài mệt rũ.

Tôi nằm im lắng nghe tiếng xào xạc của đôi cánh mi nhẹ nhàng khép lại. Những âm thanh cuối cùng của bản giao hưởng trôi qua trong đêm.

Buổi sáng, động tác đầu tiên khi anh thức dậy là khẽ chạm vào tôi, ôm lấy tôi và lần lượt gỡ bỏ những lớp áo trên người tôi, soi mói mọi ngóc ngách cơ thể tôi. Những ngón tay anh lần mò sờ sẫm, hăm hở tìm kiếm khám xét từng khe kẽ núm nút. Tôi lại run lên, lần này là vì sự tiếp xúc quá ư gần gụi. Hơi thở anh vờn quanh tôi nóng rực, bám vào da tôi rờn rợn nhột nhạt. Tôi ngượng ngùng vì những xúc cảm lạ lùng thầm kín đâu đó trong tôi bỗng nhiên bùng vỡ tỏa lan tràn trề không sao kiềm nén, đành để lòng mình bật mở phơi bày trọn vẹn thật thà tinh khôi.

Chị trở mình thức giấc. Người đàn ông tham lam không biết giấu giếm tình cảm vội giấu tôi vào lòng và kín đáo ra hiệu cho tôi. Tôi ngoan ngoãn chiều anh, tham gia trò chơi đồng lõa để rồi chẳng bao lâu sau tôi được tận hưởng niềm vui cùng anh chứng kiến tác phẩm chung của chúng tôi chào đời. Một đường cong mềm mại hình dấu ngã mang khuôn mặt ngái ngủ của người đàn bà không chỉ vẽ lên khoảng tường trắng đơn điệu nơi đầu giường một khung cảnh nên thơ mà còn phả vào gian phòng làn hơi êm dịu huyền ảo.

Phải nói rằng đã từng có thời kỳ rất tuyệt vời khi cả ba chúng tôi hết sức hòa hợp gắn bó với nhau, thật lòng mong muốn luôn được ở bên nhau. Mãi mãi và mãi mãi. Cả ba chúng tôi đã cùng nhau tạo ra những tác phẩm nho nhỏ xinh xắn dễ thương. Những tập ảnh màu và đen trắng, chân phương hay kỹ xảo, tự nhiên hay lồng ghép, bất ngờ hay dàn dựng. Khắp nhà, nhìn đâu cũng thấy hình ảnh của chị. Trên tường là chị tựa cửa suy tư trong bóng hoàng hôn. Nơi kệ sách, tà áo chị chấp chới như cánh chim đang bay trong gió lộng. Trên bàn làm việc của anh, chị tươi cười bên khóm lan hay lúng liếng dưới vành mũ.

Ông chủ tôi, tất nhiên bây giờ ông không phải là chủ tôi nữa nhưng tôi vẫn thích gọi ông là ông chủ, ghé thăm gia đình chúng tôi. Vâng, chẳng phải anh và chị đã mặc nhiên xem tôi như một thành viên thân thiết trong gia đình rồi sao? Hai người đàn ông ngồi với nhau hàng giờ nói mãi những chuyện xảy ra ở đâu đâu rất xa vời về những người rất xa lạ mà chị và tôi chẳng hề quen biết. Ví dụ như Kishin Shinoyama là ai hoặc Daisaku Ikeda là người của xứ sở nào? Thỉnh thoảng chị lịch sự quay đi kín đáo che miệng ngáp, cuối cùng lặng lẽ đứng lên bỏ vào nhà.

Không một ai để ý đến khoảng không trống vắng xuất hiện nơi vị trí của người đàn bà. Hai kẻ đối thoại vẫn tiếp tục say sưa trầm trồ sự đơn giản mà sang trọng của những bức ảnh thuần túy một gam màu trắng xóa. Họ không tiếc lời thán phục người đã xếp đặt bố trí nguồn sáng quá khéo để những vệt xám mờ chuyển tiếp tinh tế khiến cho hình khối của những cái đĩa trắng, tách trắng vẫn nổi bật lên trên nền phông trắng với bóng đổ và đường viền thật thanh thoát.

Họ thắc mắc, phỏng đoán và tranh cãi về kỹ thuật thực hiện bức ảnh chụp những cánh sen trắng đang run rẩy đung đưa, ẻo lả nghiêng mình theo chiều gió nhẹ. Ảnh chụp mà màu sắc ánh sáng mơ mơ huyền hồ như tranh vẽ, tranh vẽ mà động thái chi tiết rõ ràng tỉ mỉ hiện lên không thiếu một đường gân mỏng mảnh li ti. Một phong cảnh sống động mà lại vô cùng tịch mịch.

Anh kể cho ông chủ tôi nghe kỷ niệm về những chặng đường. Thì ra anh là người thích đi và đã đi rất nhiều. Thời gian qua chị đã làm được một việc phi thường là độc chiếm trái tim và níu chân anh một chỗ quá lâu. Anh cảm thấy trong người dường như đang có những triệu chứng báo hiệu căn bệnh thích lang thang sắp tái phát. Anh cao hứng thổ lộ ý định về một chuyến đi. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại tôi cho rằng chính chuyến đi này đánh dấu một thời kỳ mới trong cuộc đời của anh, hay chính xác hơn cả tôi và chị nữa. Đó là thời kỳ xuất hiện những vết rạn dù chỉ lờ mờ nhưng cũng đủ cho ánh sáng bao quanh hai người cứ thất thoát, mỏng đi và lu mờ dần.

Trong một lần giận dữ thóa mạ tôi, chị ta cũng nhắc đến chuyến đi này như thể là thời điểm tôi bắt đầu bộc lộ bản chất xấu xa của kẻ thừa cơ lợi dụng nước đục thả câu.

Không đúng. Bản chất của tôi dẫu chưa hoàn hảo nhưng cũng hoàn toàn không như lời cáo buộc của chị. Trong lúc chị chờ anh phải dỗ dành nài nỉ, dậy sớm lôi chị ra khỏi giường thì tôi đã gọn gàng tươm tất. Trong lúc chị vật vờ lơ mơ như người máy sắp hết pin thì tôi rất tươi tỉnh, lẹ làng. Đường lên cao nguyên tuy ngoằn ngoèo thăm thẳm, đôi chỗ còn gập ghềnh dằn xóc nhưng dọc đường bao giờ tôi cũng luôn theo sát bên anh, không lúc nào rời, nhanh nhảu vâng lời giúp anh ghi lại những hình ảnh cảnh sắc trong lúc chị chán nản đếm bước loanh quanh trông đứng trông ngồi, càng lúc càng tỏ ra sốt ruột.

Với tôi, thật là một chuyến xuất du thú vị vì chưa bao giờ tôi gần anh và hiểu anh đến thế. Với chị, quả là một hành trình tra tấn kéo dài dằng dặc với bao nhiêu ê ẩm mỏi mệt rã rời. Thế mà lúc đến nơi anh còn làm chị tuyệt vọng đến cùng cực khi thông báo cả bọn sẽ qua đêm trong cảnh không nhà. Lần ngủ bụi đêm đó trở thành một ký ức thơ mộng đẹp đẽ không bao giờ mờ phai trong bộ nhớ của tôi. Đến tận lúc này tôi như vẫn còn đang nghe tiếng gió thổi vi vút, tiếng rì rào không dứt của ngàn thông, tiếng lép bép của củi khô phụ họa tiếng lửa phun từng hồi phừng phực. Tôi ước gì được sống lại khoảnh khắc giấu mình trong ngực anh, rúc trong hơi ấm của anh mặc cho ngoài trời căm căm rét lạnh.

Cuối cùng chị cũng thôi không ca cẩm trách móc anh nữa, sau khi tuyên bố đây là lần đầu cũng là lần cuối chị theo anh đi nghỉ mát cái kiểu điên khùng này.

Tôi không hiểu nổi sao người ta có thể thản nhiên cuộn tròn trùm chăn kín mít, nhắm mắt ngủ được giữa không gian huyền hoặc như thần thoại này? Bỏ qua tiếng thông reo kỳ dị như tiếng hát của dàn đồng ca ma quái lúc khoan lúc nhặt, lúc nhỏ lúc to xì xào vang vọng suốt đêm? Bỏ qua bầu trời đầy sao giăng kín quanh mình với những ngôi sao màu hồng, màu trắng, màu lục? Cả những vì sao màu xanh lơ rất nhạt, khiêm tốn đến nỗi gần như lẫn vào ánh sáng của những vì sao khác. Ngôi sao nào cũng long lanh nhấp nháy như đang nheo mắt tinh nghịch nhìn xuống trần gian.

Trên đỉnh núi cao có một người trần gian đang bơ vơ lặng ngắm những bức tranh bí ẩn vẽ bằng ánh sáng, thì thầm thủ thỉ kia là thắt lưng của chàng hiệp sĩ. Tôi dáo dác: đâu nào anh? Kia kìa, là ba ngôi sao thẳng hàng với nhau đó, thấy chưa? Em thấy rồi. Bầu trời mùa đông đẹp nhất là sao Hiệp Sĩ, Bắc Đẩu cũng không bằng đâu. Thế à? Người ta còn gọi nó là sao Sâm, hãy nhìn ngôi sao sáng nhất kia đi, so với nó mặt trời chỉ là hạt đậu. Thật không, sao trông nó nhỏ bé thế? Ừ, nhỏ bé thế thôi vì nó cách xa trái đất đến ba trăm năm ánh sáng. Trời ơi, thế mà em cứ tưởng chỉ cần rướn mình lên một chút, giơ tay cao một chút là có thể chạm vào nó được rồi.

Anh cười khẽ. Chị cựa mình cằn nhằn trong bóng tối: sao không chịu ngủ đi, làm gì mà cười một mình giữa đêm khuya như thế, điên à?

Kể từ ngày đó tôi biết mình không thể rời xa anh được nữa. Và anh cũng vậy. Anh cũng cần tôi, như người ta thường nói, hai chúng tôi đã là một thể thống nhất không thể tách rời, tâm ý tương thông luôn luôn truyền động cộng hưởng với nhau mọi cảm xúc.

Thế đấy, từ đó chúng tôi không rời nhau nửa bước, đi đâu anh cũng đưa tôi theo và dĩ nhiên tôi sẵn lòng đánh đổi mọi thứ với bất cứ giá nào để luôn được ở bên anh bất kỳ nơi đâu trên thế gian này. Tôi theo anh đến miền gió cát dù cát khô làm tổn thương tôi. Tôi theo anh xuống biển dù biển mặn làm tôi phát bệnh. Tôi không ngại ngần dậy sớm thức khuya, dầm mưa dãi nắng, vui vẻ có mặt mỗi khi anh cần có tôi.

Chị bắt đầu kêu rêu anh thiếu công bằng, quan tâm đến tôi quá đáng, dành thời gian cho tôi quá nhiều. Chị hầm hứ ngấm nguýt mỗi khi anh mua áo đẹp cho tôi, sắm sửa cho tôi đồ dùng trang điểm, dành riêng cho tôi một không gian biệt lập, tiện nghi sáng sủa và ấm áp. Chị nhiếc móc anh chăm sóc cho tôi chẳng khác nào chăm cho nhân tình, tưng tiu tôi còn hơn cưng yêu vợ.

Lần này chị ta nói đúng. Chúng tôi cần nhau quá mất rồi, yêu nhau quá mất rồi, thời gian bên nhau luôn luôn quá ngắn, không bao giờ đủ. Cả tôi và anh đều biết chị ta đã nổi cơn ghen nhưng thật không ngờ lòng ghen của chị ta lại ghê gớm đến thế.

Hôm ấy, chúng tôi đang rình chờ chộp bắt một chi tiết cho tác phẩm “Thanh đình điểm thủy” anh ấp ủ đã lâu. Rong ruổi nhiều ngày rồi chúng tôi mới bắt gặp một cánh chuồn chuồn đẹp đến thế, một bờ ao mướt xanh như thế và nguồn sáng thích hợp đến vậy. Thế mà đúng lúc chú chuồn chuồn vừa thò chân chạm mặt nước, từng vòng sóng nước bắt đầu lan ra thì điện thoại reo lên inh ỏi. Chuồn chuồn ta giật mình thảng thốt bay lên. Anh chỉ còn biết thở dài thất vọng, buông tay tiếc ngẩn.

Thẫn thờ trở về nhà, hồn vía vẫn còn vấn vương trên cánh chuồn chuồn không hề để ý đến đám đông đang ồn ào huyên náo trong nhà, anh đi thẳng vào phòng ngồi thừ ra. Bước vào thấy anh đang gò lưng cặm cụi chăm chút cho tôi, chị ta cay đắng tuôn ra những lời chì chiết. Đi hoang cả tháng gọi mãi không buồn về, đú đởn với nhau ngoài đường chưa chán hay sao mà về đến nhà còn không chịu ra tiếp khách khứa, ngồi lì ở đây ôm mãi cái máy chết tiệt. Làm ăn sinh sống không lo, ngày tư ngày tết cũng không chịu ở nhà sum họp vợ con. Chăn êm nệm ấm không muốn, lại thích lăn lóc ngoài bờ ngoài bụi, lúc nào cũng xộc xệch bẩn thỉu như thằng ăn cắp.

Này thì trăng sao. Chị giật tung cái áo của tôi. Này thì gió máy. Chị gạt phăng tất cả phụ tùng của tôi. Này thì nghệ thuật. Chị hung tợn giằng lấy tôi, quật mạnh tôi xuống đất. Cơ thể mỏng manh yếu đuối của tôi không sao chịu nổi cú va chạm dữ dội. Thế là tôi vỡ tan. Thế là anh chết điếng, đau khổ như cả mùa xuân cũng vừa vỡ nát, tan tành. Thế là những tia sáng yếu ớt còn leo lét cháy xanh xao giữa hai người cuối cùng cũng tắt ngấm, để lại một khoảng trống mênh mông kinh hoàng.

Một thời kỳ mới đã mở ra giữa đôi vợ chồng. Thời kỳ của lạnh lùng xa cách, oán hận và đầy ắp căm hờn.

* * *

Từ bao lâu nay, người ta vốn coi tôi như một công cụ, một thứ đồ dùng không hơn không kém. Chỉ có anh, anh mới hiểu rằng dù chỉ là một cái máy ảnh, tôi vẫn không hề vô tri vô giác. Tôi vẫn có một tâm hồn. Tâm hồn tôi, ngoài anh ra còn ai hiểu thấu

Tuesday, September 9, 2008

1

Người đàn ông đứng giữa quảng trường và gào lên "Tổng thống là thằng ngu" và sau đó dĩ nhiên anh ta bị bắt, mọi người nghĩ rằng anh ta sẽ bị xử 2 năm tù vì tội "sỉ nhục quốc thể" cuối cùng anh ta bị xử tử hình vì tội "tiết lộ bí mật quốc gia"
------------
Có một ngôi chùa ở một nơi xa xôi nào đó... có 3 vị sư tăng đang tu hành. Thời gian tu hành là 100 năm với điều kiện là trong 100 năm đó họ không được mở miệng nói bất cứ một lời nào. Cho tới ngày cuối cùng của năm thứ 99 thì chùa hết gạo và 3 người phải xuống núi mua gạo. Trên đường đi trở về, vì đường dốc cao quá nên đã có một bao gạo bị rớt khỏi xe thồ nhưng vị sư thứ nhất mải lo đẩy nên không hề để ý. Vị sư thứ hai ra dấu cho vị sư thứ nhất báo là đã rớt bao gạo nhưng diễn tả mãi mà vị sư thứ nhất cũng không hiểu, thế là vị sư thứ hai nổi nóng và quát:
- Tôi diễn tả tới như vầy mà cũng không hiểu à, đồ con bò...
Vị sư thứ nhất liền trả lời:
- Chết ngươi rồi... ngươi dám nói chuyện à?
Lúc này vị sư thứ ba cười phá lên và nói:
- Hên quá! Mình chưa nói...
------------
Một ông nhà giàu và một ni cô đi đánh gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, ông nhà giàu kêu lên:"Trời ơi, hụt!!!".Ni cô liền nói:"Thí chủ đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy a.". Đến phát thứ hai hụt, ông lại kêu lên:"Trời ơi, hụt!!!".Ni cô bèn can:"Thí chủ đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy a.".Phát thứ ba hụt, ông kêu lên:"Trời ơi, hụt!!!".Đột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy ni cô bị sét đánh đen thui.Bỗng từ trên trời có tiếng nói rất to vọng xuống:"TRỜI ƠI, HỤT!!!"
------------
Trong một vụ đắm tàu, 10 người đàn ông và một cô gái bám vào sợi dây ròng xuống từ một chiếc máy bay trực thăng cứu hộ. Tổ lái thông báo, một người phải buông tay, nếu không sợi dây sẽ đứt và tất cả sẽ chết.
Ai sẽ là vật tế thần đây?
Cuối cùng, cô gái kể cho cánh đàn ông nghe một câu chuyện thật cảm động về sự hy sinh. Cô kết luận rằng mình sẵn sàng hiến dâng cuộc sống để cứu họ, rồi hô to:
- Hy sinh cao đẹp là bất tử!
Cô gái chưa dứt lời, cả đám đàn ông đều... vỗ tay!
------------
Hai con rắn độc bò đi dạo, một con quay qua hỏi con kia: - Tụi mình là rắn độc phải không ? - Đúng vậy, rất độc! Con thứ nhất lại hỏi: - Tụi mình có đúng thật là thật là rắn độc không ? - Thật vậy, chúng ta là rắn độc! Chúng ta là loại rắn cực độc trên thế giới này! Cắn một phát là toi ngay ! À mà này sao mày hỏi hoài vậy ?! - Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ !!!

Happy Birthday to Hunie

2008: năm nay hunie của u ok hén, chắc hổng có gì làm phiền lòng bá quan văn võ, thiên hạ gần xa rồi. Kì này nhất quyết cho hunie một bất ngờ...nhưng hơi bị lâu...chờ xem nhá :-)

2007: Hunie ơi…hôm nay là ngày SN của u đó, nên tui hy sinh 1 blog entry để tặng u nè (bắt chước hunie của tui). Hôm nay tính gọi qua nhà gặp hai bác để cảm ơn vì ngày này 25 năm trước đã làm một việc thật có ý nghĩa đối với tui…là sinh ra một cô bé mà đã, đang và sẽ gắn bó với tui cho đến hết cuộc đời :-). Tiếc là, u cũng biết tính tui nhát quá nên đành lấy hết tấm lòng, tình cảm…để xin cảm ơn hai bác trên blog vậy. Cảm ơn hai bác thật nhiều, con nghĩ sẽ không có gì để có thể đền đáp công ơn được và con hy vọng một ngày nào đó con sẽ có thể nói lên điều này với hai bác (thật lòng đó nha u…đừng có nghĩ xấu cho tui à). À…quên nữa…thiếu mất một người quan trọng để cảm ơn rồi. Cảm ơn hunie! Cảm ơn vì những ngày đã qua và những ngày sắp tới (còn hành động cụ thể thì hìhì…u hiểu tui mà)

Sunday, September 7, 2008

Chuyện kể trong nước mắt - Nghị Minh

Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.

Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh.

Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: “ Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!”.

Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.

Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo: “Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ? ”. Tôi cười: “Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả”. Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo: “Đây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.”

Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm: “Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?”.

Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.

Điều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng.

Đôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.

Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại: “Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?”. Anh trợn mắt: “Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?”.

Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.

Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Để thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn.

Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo: “Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?” rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài: “Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?”.

Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.

Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu.

Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.

Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây?

Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo: “Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!”.

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?

Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi.

Tôi tự nhủ “đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy”, và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: “Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!” rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng.

Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã.

Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ? Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên.

Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi.

Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện.

Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi: “Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà”. Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi.

Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?

Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ.

Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà...

Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.

Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu!

Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.

Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì.

Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết.

Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống.

Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.

Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh.

Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.

Tôi sống một mình. Đi bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.

Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo: “Đợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây”. Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: “Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy... ”. Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa.

Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.

“Em có bầu rồi đấy à?”.

Đây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi. “Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi”.

Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.

Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu “xin lỗi” nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy.

Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa.

Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi.

Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.

Đêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu?

Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.

Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?

Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh.

Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình..., anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...

Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.

Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: “Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa”. Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là...

Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình: Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Đấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ... Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé.
Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất...

Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:

Em yêu quý. Được lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé...

Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói: “Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ... ”.

Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt...

Tuesday, September 2, 2008

Silent

Relax

Suicide

Confusion

Fortune

No Choice: Stand or Fall

Abortion

Sợi dây tình yêu


Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta?

Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không? "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)

Monday, September 1, 2008

Victory is mine

WHETHER you are a gorilla, a four-year-old child, a politician or an Olympic athlete, the signs of victory are obvious for all to see: the chest inflates, the head is thrown back and the victor displays a strutting and confident air. Shame at being defeated is equally recognisable: the head bows, and sometimes the shoulders slump and the chest narrows too—something that is not a million miles away from the cringing postures associated with submission in animals, from chimpanzees to rats, rabbits and even salamanders.

Are these displays of pride and shame common to all humans? If they are, they will have evolved to serve some function. The past week in Beijing demonstrates that different cultures do indeed show similar displays of pride and shame. But it is difficult to say if these reactions are instinctive or learnt. Jessica Tracy at the University of British Columbia and David Matsumoto at San Francisco State University decided to explore this by comparing pictures of blind and sighted athletes from different cultures.

In their research, published in Proceedings of the National Academy of Sciences, the team analysed images from the judo competition held in the 2004 Olympic and Paralympic Games. They looked for whether or not competitors indulged in post-match behaviour such as tilting their heads back, raising their arms or expanding their chests in victory, or hiding their face or narrowing their chests in defeat. They found that in response to success and failure, people from different cultures displayed the stereotypical gestures of pride and some of the components of expressions of shame. This included the blind competitors—even those blind from birth. Although the researchers say that congenitally blind children might have been taught by their parents to lift their hands above their heads after a victory, they speculate that it would be harder to teach them the full spectrum of displays they witnessed. These findings, then, imply that displays of pride are not simply cultural stereotypes learnt after birth, but an innate form of behaviour that was relevant to the way humans lived. A display of pride (or shame), in other words, may be an evolved and innate behavioural response.

Why? Such displays may have an evolutionary function. People could be advertising their accomplishments and ensuring their status and acceptance within their social group. Similarly, shame shows acceptance of a defeat and a reluctance to fight on (which may help to avoid further aggression), and so might well be a display of submission. The researchers also found that the behavioural response to shame was weaker in sighted athletes from cultures that were individualistic—or “self-expression valuing”—societies in the West. They suggest that athletes from these parts were suppressing responses in accordance with “cultural norms” that stigmatise displays of shame. If so, this would explain why the congenitally blind displayed more shame in defeat than did people who became blind later in life.

Culture has a lot to do with displays of victory, whether it is the two-fingered “V” salute or footballers removing their clothing. Both are culturally influenced, but they have their roots in showing exactly who is on top.
(from Economist - Aug 16)

Sunday, August 31, 2008

Happydent White

Đi dạo một mình cảm giác thật thoải mái, mọi thứ trở nên yên tĩnh hơn sau khi mình đã làm bia cho mọi người bắn tỉa, cười nói liên tục cả hai tiếng. Có lẽ do mình trầm và ít nói, nên sẽ là điểm bắn lý tưởng cho bà con chăng…mình cũng không biết.

Vẫn những con đường thân quen với những cảnh vật ít thay đổi, cuộc sống xung quanh dường như trở nên nhộn nhịp hơn khi mùa giáng sinh đang đến. Giáng sinh năm nay mình vẫn chưa có kế hoạch gì cụ thể…có thể là Nha Trang hay Cambodia…nhưng chắc chắn sẽ không nhiều ngày như năm ngoái khi mà một mình lang thang tận Hà Nội và Sapa cho đến năm mới. Thời gian trôi qua lẹ thật, vẫn nhớ như in ngày chạy ra sân bay với những cảm giác khó tả, những ngây ngô của người lần đầu tiên được nhìn thành phố từ trên không.

Không biết tự bao giờ mình thích đi dạo một mình vào buổi tối khoảng 10h, lúc này Sài Gòn trở nên mát mẻ và không khí dễ chịu giúp cho tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn. Vừa chạy ngang công viên trước mặt nhà thờ Đức Bà thì mình thấy cô bé bán hoa và Happydent White (chewing gum).

Mình quen em nhỏ này qua một người bạn lúc ngồi uống nước ở Hàn Thuyên (ngồi ngay công viên 30/4, gần dinh Thống Nhất). Mỗi lần ra ngoài đó, mình đều mua cho em và em cũng thật dễ thương. Nhớ có lần em ấy muốn tặng mình hai Happydent White vì có người trả 20 nghìn cho 2 vỉ trong khi giá chỉ 5000/vỉ.

Mình dừng xe lại để gặp em vì mình nghĩ là em bán không hết nên phải ở lại đến tận hơn 10h tối như vậy. Mình mua hết 5 vỉ Happydent White còn lại của em nhưng cuối cùng thì em vẫn không được về…rồi mình cũng có dịp được gặp một cô bé khác lớn hơn vài tuổi và tự nhận mình là chị của cô bé nhưng suy nghĩ và cách nói đã bị môi trường xung quanh làm cho thay đổi…rồi mình cũng được biết có một người hai bé gọi là bác ngồi ở ngay trước bưu điện thành phố để đưa tiền thối và đưa thêm Happydent White để bán…rồi mình cũng được biết hai em chỉ được về sau 11h30 tối khi công viên trở nên vắng vẻ…

Dù cho em nhỏ nói với mình là về nhà buồn lắm, không có gì chơi cả…dù cho em thích bán hơn thích ở nhà vì được tiếp xúc nhiều người, được nhìn đường phố nhưng mình cũng có cảm giác bất lực khi mình không thể giúp em được về sớm hơn để nghỉ ngơi hoặc học hành gì đó. Mình cũng chẳng biết em ấy có được đi học hay không mặc dù em nói trường em ở 38 Tú Xương (Christina Noble Children's Foundation - www.cncf.org).

Đôi khi ông trời thật bất công với người này hay người khác khi rõ ràng họ xứng đáng để có được một cuộc sống tốt hơn. Mình nhìn thấy bao nhiêu người quì lạy Chúa ngay tại công viên lúc đó nhưng liệu Chúa có phù hộ cho tất cả khi mà chỉ có 2 đứa bé nhưng ngày ngày phải đi vòng quanh ở đấy.

Em có biết không? Em đang là một cô bé dễ thương và em đừng để môi trường và cuộc sống xung quanh làm em thay đổí. Anh mong em sẽ có một tương lai tốt hơn sau này.

Friday, August 29, 2008

Nếu chỉ một mình, tôi không thể trở thành anh hùng

Hôm qua 28.8, GS-TS. Phạm Gia Khải, cánh chim đầu đàn của chuyên ngành tim mạch Việt Nam hiện nay, vinh dự được Chủ tịch nước trao tặng danh hiệu cao quý Anh hùng lao động. Phóng viên báo SGTT đã có cuộc trò chuyện với ông về cuộc hành trình suốt mấy chục năm qua vì nhịp đập của trái tim người bệnh

GS-TS. Phạm Gia Khải

Danh hiệu Anh hùng lao động mang vinh quang cho cá nhân tôi nhưng một mình tôi không thể làm nên điều đó. Công lao rất lớn thuộc về những người thầy, đồng nghiệp, học trò của tôi và cả những người bệnh, họ là những người giúp tôi có được niềm vinh dự lớn lao này.

Ông tin tưởng học trò đến mức từng trao cả tính mạng của mình cho họ?

Năm 2006 tôi bị đau thắt ngực, phải chỉ định đặt stent để nong mạch vành. Khi đó có nhiều bạn bè ở nước ngoài đề nghị tôi sang đó để họ điều trị nhưng tôi từ chối. Hàng nghìn ca đặt stent nong mạch vành đã thực hiện thành công ở viện Tim mạch bởi những người học trò của tôi thì cớ sao tôi phải sang nước ngoài điều trị. Nói tin tưởng thôi thì chưa đủ mà thật sự tôi rất tự hào về họ.

Bởi vì ông là người khởi đầu “cuộc cách mạng bệnh tim mạch ở Việt Nam” với kỹ thuật siêu âm tim và tim mạch can thiệp, còn những người học trò đang phát triển nhanh chóng những kỹ thuật này?

Tháng giêng năm 1973, lần đầu tiên tôi ra nước ngoài với vai trò của một bác sĩ, nơi tôi đến là Hungary. Đề tài tôi theo học ở họ là chuyên về mạch máu nhưng kỹ thuật siêu âm tim của họ đã cuốn hút tôi một cách kỳ lạ. Tôi đã cố gắng học hỏi kỹ thuật này bằng tất cả say mê và khát vọng, sẽ mang về bằng được kỹ thuật này phục vụ người bệnh. Bởi đây sẽ là khởi nguồn cho sự thay đổi có tính cách mạng của chuyên ngành tim mạch Việt Nam, có chẩn đoán đúng mới điều trị đúng. Đầu những năm 1990, tim mạch can thiệp trên thế giới đã bắt đầu phát triển và chiếm một vị trí quan trọng trong điều trị các bệnh lý tim mạch như hẹp, hở van tim, tắc nghẽn động mạch vành, v.v. Nhưng đây là một lĩnh vực khó, không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên môn vững vàng mà còn cả sự khéo léo, nhạy cảm trong thao tác. Tôi rất mừng vì đã chọn đúng người để gửi gắm mong mỏi của mình, họ như những cây để phát triển thành rừng. Chỉ trong vòng hơn 10 năm, từ năm 1997, tim mạch can thiệp Việt Nam đã phát triển nhanh chóng, cứu sống hàng nghìn người bệnh tim mạch hiểm nghèo và đang là một trong những kỹ thuật cao y tế thành công nhất ở Việt Nam.

Điều gì khiến ông đang thật sự trăn trở ở các bác sĩ hiện nay?

Điều tôi vẫn thấy tiếc là trình độ ngoại ngữ của bác sĩ Việt Nam còn rất kém. Trình độ ngoại ngữ phải thông thạo ở tất cả mọi người, nếu cả khoa, cả bệnh viện chỉ có một mình mình biết thì không phải tự hào mà nên khóc. Không có ngoại ngữ ta không thể giao lưu học hỏi các đồng nghiệp nước ngoài trực tiếp và gián tiếp và như thế cố gắng đến mấy cũng vẫn chậm chạp, lạc hậu. Muốn trở thành một bác sĩ giỏi phải có lâm sàng vững vàng, ngoại ngữ giỏi và khai thác tốt công nghệ tin học.

Xét trong vị trí của người học trò thì những người thầy đã ảnh hưởng đến ông như thế nào?

Tôi may mắn được GS Đặng Văn Chung dành nhiều tình cảm và tâm huyết truyền nghề, tôi học được ở thầy không chỉ kiến thức mà còn nhân cách của một người thầy thuốc, thầy giáo, người làm khoa học. Nhưng người cho tôi phương pháp tư duy khoa học biện chứng trong công việc và cuộc sống lại chính là thầy giáo dạy triết Thẩm Trọng Tào. Thầy nói muốn đi đến được mục tiêu của mình phải xác định trong mọi vấn đề đâu là mâu thuẫn cơ bản và mâu thuẫn chủ yếu, xác định đúng mới giải quyết đúng và đi đến đích. Siêu âm tim đối với tôi chính là tìm ra mâu thuẫn chủ yếu để thay đổi cơ bản điều trị các bệnh lý tim mạch.

Vậy còn trong gia đình thì sao, cha mẹ đã cho ông triết lý gì trong cuộc sống?

Bố tôi là người trí thức đi theo cách mạng, sắt son với lý tưởng, ông là người truyền cho tôi ý chí với cuộc sống, không khuất phục trước khó khăn và luôn phải có tấm lòng trung thực. Nhà tôi có tám anh chị em, bố đi kháng chiến một mình mẹ phải bươn chải nuôi anh chị em tôi ăn học, tôi được học hành đến nơi đến chốn là nhờ mẹ, một phụ nữ Hà Nội cổ điển, gia giáo. Đối với bà điều quan trọng nhất gửi gắm ở các con là làm việc gì cũng để lại chữ “Đức”, tôi bước vào đời với những tình yêu thương vô bờ bến ấy.

Có khiêm tốn quá không khi ông nói rằng luôn học hỏi ở tất cả mọi người, kể cả người bệnh?

Bởi vì “không có ai tẻ nhạt ở trên đời, mỗi số phận chứa một điều cao cả”. Tôi là thầy của nhiều bác sĩ nhưng tôi có dạy họ được tất cả đâu, bản thân họ có rất nhiều điều mà tôi phải học tập. Người bệnh làm tôi ấn tượng và học được từ ông ấy rất nhiều là một người dân lao động bình thường ở Bát Đàn (Hà Nội). Lúc đó tôi mới ra trường, 24 tuổi, GS Đặng Văn Chung bảo tôi chẩn đoán một người bệnh động kinh nhưng béo kinh khủng, hỏi ra mới biết là mỗi khi sắp lên cơn thì ông ấy ăn rất nhiều bánh ngọt. Thầy Chung gợi ý ông này có “vấn đề” về tuỵ. Không có phương tiện siêu âm, xét nghiệm gì hết, chỉ với khả năng lâm sàng tôi chẩn đoán đây là một bệnh nhân u tuỵ tạng, kết luận của tôi được GS Chung và mọi người ủng hộ. Từ kết quả này, bệnh nhân được GS Tôn Thất Tùng phẫu thuật và khỏi bệnh. Tiếp xúc với người bệnh ít học và rất nghèo này tôi thấy ông ấy thú vị vô cùng, không phải là kiến thức bác học uyên thâm cao siêu mà là thái độ rất đúng mực trong cư xử với mọi người và kiến thức cuộc sống sâu rộng, cái gì ông ấy làm cũng rất khéo. Tôi “ngộ” ra rằng bằng cấp không phải thứ quyết định để trở thành một con người đàng hoàng trong đời, nó chỉ là một kênh tham khảo.

Điều gì khiến ông ở tuổi bảy mươi mà vẫn như “thời thanh niên sôi nổi”?

Thời gian làm tóc tôi bạc trắng nhưng không thể “lão hoá” khát vọng và cảm xúc trong tôi. Tuổi tác chỉ là những con số, còn tình yêu cuộc sống mới là mãi mãi.

Có bao giờ công việc làm ông buồn?

Không, những khó khăn càng làm cho tôi có ý chí và cũng là cơ hội cho mình phát triển. Tôi chỉ buồn khi những người thân yêu ruột thịt gặp điều không hay mà tôi bất lực, lúc đó tôi thực sự buồn.

Trên bảy mươi tuổi ông mới về hưu có đặc biệt quá không? Có điều gì làm ông cảm thấy tiếc nuối khi những chuyên gia như ông về hưu?

Trường hợp của tôi đúng là một ngoại lệ ở Việt Nam nhưng đối với nước ngoài thì điều đó rất bình thường. Thời gian làm việc hằng ngày của tôi sau nghỉ hưu không có gì thay đổi, khi nào tim tôi còn đập thì tôi vẫn còn muốn cống hiến. Tôi có một ông bạn ở Mỹ đã 86 tuổi nhưng vẫn làm bình thường, đó là một chuyên gia phẫu thuật lồng ngực. Tôi đồng ý những người có tuổi cần nghỉ công việc quản lý nhưng nên để cho họ phát huy tiếp khả năng chuyên môn của mình. Những chuyên gia ở nước ta không nhiều nhưng khi nghỉ hưu họ không được trọng dụng khả năng nữa, đó là sự lãng phí chất xám. Nhiều người đi làm phòng khám tư nhân nhưng đó chỉ là cách giải khuây tuổi già. Họ không thể phát huy khả năng khoa học ở phòng khám tư nhân được, vì tư nhân đặt lợi nhuận là mục tiêu cao nhất, chỉ có bệnh viện nhà nước mới có được tiêu chí “người bệnh là trung tâm”.

Hà Anh (thực hiện)

Friday, August 8, 2008

08/08/08

If today were the last day of my life, would I want to do?

To understand that two people can look at the same thing and see it differently

To know that a rich person is not the one who has the most but is the one who needs the least

To think that life always gives me options to make decision; I cannot go back and get a new choice but I can start today and make a new result

To dream as if today is just a beginning and to live today as it was my last